"Ùng..." 1 tiếng sét. Xé nát không gian yên tĩnh bấy giờ. Nó giật bắn. Vội bỏ headphone. Nhìn ra ngoài cửa. Mưa. Mưa rơi tí tách, mỗi lúc 1 nặng. Nó cười nhẹ. Vội lock off PC rồi nhìn ra ngoài cửa sổ. Nó chống cằm. Nhìn những hạt mưa bay qua tia sáng vàng của cột đèn đường.
Nó thích khoảng thời gian này. Nhất là lúc có mưa. Vì nó thường hay suy tư vào lúc này. Nó nghĩ về đủ thứ chuyện. Cuộc sống. Sự nghiệp. Đôi lúc mơ tưởng tới sẽ có căn nhà lớn, 1 bể bơi thật rộng. Nó cười mỉm.
Chợt. Gío nổi lớn. " Rầm " . Cúp điện. Có lẽ sét lại đánh vào cột cao áp. Bỗng. Mọi thứ trở nên đen đúa, tĩnh lặng. Chỉ còn sót lại tiếng mưa nặng hạt rơi bên thềm. Nó cố mò lên giường. Với cái chăn. Trùm kín đầu. Nó sợ... Nó sợ bóng tối. Nó sợ tĩnh mịch. Và... Nó sợ những suy nghĩ ấy tràn về. Ngày ngày nó cười là thế. Nhưng về đêm. Sư tử mới lộ ra phần yếu đuối của mình. Nó giấu. Thật kĩ, đủ đánh lừa tất cả. Kể cả nó.
Nó cố nghĩ lái sang cái khác. Một bài hát. Một truyện cười. Nhưng không thể. Đầu nó tràn ngập cái đó. Những kí ức không thể vứt bỏ. Nó hoảng loạn. Sinh vật đáng thương. Quằn quại trong nỗi buồn. Nó vớ iPod và headphone. Cố mở nhạc thật to để trấn tĩnh.
- Just so you know. This feeling's taking control of me. And i can' help it... ~♫
Nó nhận ra. Gần đây nó thường nghe bài này. Vì những cảm xúc của nó chứa tran trong bài hát?
- " Ờ, có lẽ thế... " - Nó tự nhủ.
Nó tắt nhạc. Buông headphone. Lắng nghe những tiếng mưa rơi xối xả bên ngoài. Miệng lẩm bẩm.
- And I don't know. How to be fine when i'm not. 'Cause I don't know, how to make a feelings stop... ~♫
Những hạt mưa ngoài kia giống như những dòng cảm xúc của nó vậy. Càng nhiều, càng bị cuốn trôi. Nó nhắm mắt. Hòa lẫn những của xúc của nó vào màn đêm, hòa lẫn vào trong những cơn gió. Và bài hát. Giữ trong tim hy vọng, rằng sẽ có người hiểu nó nhiều hơn...